Posts

  Tịnh Liên Nghiêm Xuân Hồng   NHẬP PHÁP GIỚI (Diễn giảng phẩm NHẬP PHÁP GIỚI trong KINH HOA NGHIÊM)   LỜI DẪN   Bộ kinh HOA NGHIÊM, dài chừng 5000 trang, là bộ kinh nhằm diễn giải về cái bí ẩn của pháp giới này cũng như về sự hiện hữu của các chúng hữu tình và y báo vô tình. Tuệ giác của kinh không dừng ở quan niệm đơn sơ về một vị Thượng đế mô phỏng theo nhân ảnh và biết thưởng phạt, mà dẫn dắt chúng ta đi rất xa, rất sâu vào bình diện Nhất nguyên phi thần hóa. Tới những áng mây tuyệt vời che phủ niềm cô liêu bất nhị của ngọn núi Tuyết sơn… Tới BIỂN TÂM UYÊN NGUYÊN… tuy mịt mùng hư ảo VÔ HÌNH TƯỚNG nhưng lại chính là cỗi nguồn nguyên sơ của tất cả vũ trụ này. Và trên mặt Biển Tâm trong vắt và không có một vật ấy, tùy theo nghiệp lực ĐIÊN ĐẢO của chúng sanh đứng nhìn, đã mọc lên bời bời vô lượng những sắc tướng trùng điệp, chập chùng xen lẫn, chập chùng ẩn hiện. Tôi không biết phải làm thế nào để có thể làm Vì tất cả pháp giới như-không-ngằn-m...
  Nhưng tại sao KINH THỦ LĂNG NGHIÊM là                                          BẢO-KINH KHAI MỞ TRÍ-HUỆ trong PHẬT-GIÁO?   Vì KINH nầy PHẬT dạy chúng ta phân biệt được VỌNG TÂM, CHƠN TÂM và con đường chơn chánh vào  CHƠN TÂM THƯỜNG TRỤ  không sanh không diệt,   đó là  NHĨ CĂN VIÊN THÔNG  của bồ-tát QUÁN-THẾ-ÂM là đệ nhất. Tuy biết con đường CHƠN THẬT chứng nhập CHƠN TÂM, nhưng trải qua các địa vị tu chứng  gặp phải 50 loại ma chướng cùng với tập khí nhiều đời khó đoạn trừ, nếu MÊ MỜ CHƠN TÁNH,  tự nghĩ rằng mình đã CHỨNG THÁNH, THÀNH PHẬT thì sẽ đi vào  TÀ MA NGOẠI ĐẠO, khó CÓ NGÀY quây đầu trở lại theo CON ĐƯỜNG CHƠN THẬT.  Cho nên, PHẬT dạy phải trì CHÚ THỦ LĂNG NGHIÊM, thì không bị những TẬP KHÍ NHIỀU ĐỜI c...
  KINH THỦ LĂNG NGHIÊM QUYỂN CHÍN Hán dịch: Bát Thích Mật Đế Việt Dịch: Cư Sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám   ĐOẠN II SẮC-GIỚI "A-nan, tất-cả những người tu tâm trong thế-gian, không nhờ Thiền-na, thì không có trí-tuệ. Người nào giữ được cái thân không làm việc dâm-dục, trong lúc đi, lúc ngồi, đều không nghĩ-nhớ, lòng ái-nhiễm không sinh, không còn ở trong Dục-giới, thì bản-thân liền được làm phạm-lữ; một loài như thế, gọi là Phạm-chúng-thiên. Tập-quán ngũ-dục đã trừ rồi, tâm ly-dục hiện ra, vui-vẻ thuận theo các luật-nghi, thì người đó liền có thể thực-hành những phạm-đức; một loài như thế, gọi là Phạm-phụ-thiên. Thân tâm hoàn-toàn thanh-tịnh, uy-nghi không thiếu, cấm-giới trong-sạch, lại có thêm trí-sáng, thì người đó liền được thống-lĩnh phạm-chúng, làm đại-phạm-vương; một loài như thế, gọi là Đại-phạm-thiên. A-nan, ba loài-tốt đó, tất-cả khổ-não không bức-bách được; tuy không phải chân-chính tu phép Tam-ma-đề của đạo Phật, nhưng trong tâm thanh-tịnh, nhữn...